Khi tân Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam bị sỉ nhục vì màu da nâu


Tân Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam H’Hen Niê là 1 dung nhan khác với rất nhiều người không thua các cuộc thi những năm qua. Và sự dị biệt dẫn đến hàng loạt comment đầy thành kiến.

H’Hen Niê giành vương miện Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam 2017
Hành trình biến đổi dung nhan của Tân Hoa hậu Niê
Ngắm vẻ gợi cảm của Tân Hoa hậu Hoàn vũ VN 2017
Play

Lần này, chưa ai chửi bới rằng cô ấy học dốt, sửa mũi, làm cho mặt, kéo chân hay độn mông. Nhưng có không ít cư dân mạng cợt nhả làn da nâu và nguồn gốc của H’Hen Niê, trong đó có cả 1 nhà báo. Trên dòng trạng thái của mình, nhà báo này gọi đùa tên hoa hậu là Cô Hen.

Anh ta nhắc rằng khi làm cho người của công chúng, hoa hậu sẽ phải chịu sự châm chọc cũng tương tự như sự nổi danh được ban tặng. Rồi anh ta mô tả da của cô là “làn da thâm màu… (từ ngữ thô tục)” và mô tả việc cô đăng quang là “không cần đuôi có thể đàng hoàng vào rừng hú mà không bị kiện bản quyền”.

Anh nhắm vào làn da của cô, 1 đàn bà dân tộc không thuộc dân tộc Kinh – với sắc da sậm hơn những thí sinh khác đứng cạnh cô trên sân khấu chung cuộc.

Ám ảnh Á Đông

Hành động của người đàn ông này làm cho tôi nhớ đến những đàn bà tôi gặp trong đời. Các cô tiêu dùng đủ mọi cách để trắng hơn. Kem trộn ngập tràn nông thôn. Đó là những tuýp kem giá 20.000-50.000 đồng mà các cô bé gái chừng 12 tuổi khởi đầu bôi trát lên mặt, khi họ mới biết rung động và mong chờ sự chú ý của người bạn trai mình mến.

Các em bị cuốn theo những lăng xê làm cho trắng 10 phút, làm cho trắng 2 giờ, trắng không bị đen lại.

Tôi đi khắp miền Tây, đôi lúc giật mình gặp các em gái bị phản ứng da vì xài kem trộn, khuân mặt nổi mụn đỏ đầy, lấy khẩu trang che kín mặt khi đến trường cùng bạn bè trung học. Vì đâu các em muốn trắng đến vậy?

Tân Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam là người dân tộc Ê Đê và có làn da nâu có sức sống.

Vì đâu những đứa trẻ sớm tủi hổ phải tiêu dùng đến những cách đầy nguy cơ nhất để được trắng hơn bất chấp đe dọa không mệt mỏi và thương tổn da mặt từ sớm. Trên tay các em là những hot girl được tán dương trên mạng xã hội với làn da trắng xóa được cà bằng mấy lớp chỉnh màu.

Trên TV là những băng lăng xê phát đi phát lại về da trắng hồng, trắng muốt, trắng dịu, trắng sáng… kế bên các cô gái mỉm cười – thành công – có 1 cuộc thế tươi sáng hơn vì đoạt hoa hậu với làn da trắng và được xã hội tôn vinh. Trong cuộc thế trước mặt, người ta nhắc về những cô gái tẩy da, giải phẫu thẩm mỹ, trở thành hoa hậu trắng muốt và sau đó… cưới được chồng đại gia.

Một mai sau quyến rũ đầy liên đới tới màu sắc da khiến cho bất cứ đứa bé gái nào cũng tự gieo vào đầu mình ngay từ thuở niên thiếu. Đó là trắng cứng cáp tốt hơn đen. Cái đẹp công nghiệp được toàn cầu tiêu khiển choàng lên cổ các cô gái Á Đông. Nó làm cho chính những cô gái với làn da nâu khoẻ mạnh cũng đi tẩy da, làm cho trắng, tự còng lên cổ mình nguyện cầu chiếm được ánh nhìn khát khao của người khác phái và được xã hội thừa nhận.

Cô bạn người Hàn Quốc của tôi nói thế hệ của cô lớn lên là khiếp sợ với làn da trắng, thật trắng và khuân mặt đẹp hệt như các ngôi sao điện ảnh Hàn. “Mọi ngôi sao đều có da trắng, mịn. Tất cả chúng tôi cũng ước ao thế. Trẻ con mới 6 tuổi, như mấy em họ tôi, đã khởi đầu xem lăng xê làm cho trắng da và son dưỡng”, cô nói.

H’Hen Niê là dung nhan rất dị biệt so với các mĩ nhân từng lên ngôi tại Việt Nam.

Trên Instagram ở Hàn Quốc, tôi xem thấy những đứa trẻ 7-8 tuổi khởi đầu trở thành người review comment mỹ phẩm, trát lên mặt mình thật nhiều lớp dưỡng và làm cho trắng – 1 tín hiệu cực đoan về cái đẹp trong suốt đời đàn bà phải chấp thuận.

Hệ quả cực kỳ dễ thấy là các cô bé gái không có thời cơ chạy theo làn sóng “làm cho trắng” bị nhấn chìm xuống bằng sự dè bỉu, ái ngại và thất vọng ngẫu nhiên bằng chúng bạn.

Còn những cô gái có điều kiện tự biến mình thành búp bê tốn thật nhiều tiền bạc để chiều chuộng ánh nhìn đầy áp lực của người khác.

Và ác ý rõ ràng hơn là cách những người như nhà báo nhắc trên nhìn vào tân Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam. Họ thậm chí tiêu dùng những từ ngữ rất thô tục, vô văn hóa để bình phẩm về làn da của cô. Họ xem đàn bà như 1 vật phẩm tình dục.

Hay sự kỳ thị hoa hậu?

Thời đại học, tôi học chung lớp với 1 mĩ nhân. Bạn vào học từ năm thứ 3 khi chuyển công việc vào Sài Gòn. Trong 1 giờ giảng, 1 giảng viên (la đàn ông) đã nhắc là có 1 ai đó là mĩ nhân nổi danh, vô lớp mà chưa chào thầy.

Bạn ngay ngắn đứng lên nhắc rõ là bạn vào trễ, bạn xin lỗi, và hôm nay là buổi ban sơ, bạn định học xong giờ sẽ lên chào thầy. Câu giải đáp vô cùng đàng hoàng và rõ ràng của bạn đã làm cho tôi suy nghĩ khác đi về mọi mĩ nhân sau đó tôi gặp trên đời.

Hoa hậu – mĩ nhân – họ là sinh vật người, cũng như tôi và 100 đứa bạn cùng lớp thời bấy giờ. Họ lớn lên với thân thể được cha mẹ ban cho (có tuyệt vời hơn tí chút vì họ có thành tự về dung nhan).

Vẻ đẹp không mệt mỏi của H’Hen Niê.

Nhưng họ cũng đầy xúc cảm, sự bất an khi trưởng thành, tham vọng khi bước vào sự nghiệp (có đứa nào tuổi 19 lại không tham vọng về cuộc thế mình?), ám ảnh khi bị tiến công và gồng mình như 1 chú sói nhỏ trước những móng vuốt của đời sống.

Bạn mĩ nhân cùng lớp cho tôi thấy cuộc sống của cô sau đó. Đi học gần như, xin phép khi nghỉ, đôi lúc đưa nguyên khuân mặt điểm trang đầy phấn vào lớp vì vừa đi diễn về xong, không khác gì thằng bạn cùng lớp mặc nguyên bộ đồ phụ quán ăn vào lớp vì trễ giờ.

Tất cả chúng tôi khi ấy là thanh niên mới lớn, tham vọng làm cho việc, nguyện cầu thành đạt, gắng sức làm cho nhiều hơn để nhiều năm kinh nghiệm hơn, nổi danh hơn và có con tuyến phố thênh thang hơn.

Và cũng vì học chung với 1 mĩ nhân, tôi hiểu rằng họ không… nằm ngửa ra mà có mệnh danh. Họ diễn. Tập. Làm việc. Sau đó cũng đến lớp học, bị điểm xấu, đạt điểm tốt, diễn kịch, đi cắm trại cùng bạn bè ngang lứa tuổi. Sau này khi trở thành người viết, tôi rất dè chừng khi bình phẩm 1 hoa hậu là sửa mũi, sửa mặt, nằm ngửa ăn tiền đại gia, mua giải, bởi tôi là 1 khán giả chẳng có chút bằng chứng nào về các “tội trạng” đó của họ. Thế nhưng người ta luôn có đủ mọi bởi vì để kỳ thị và ác mồm với 1 hoa hậu chỉ vì cô ta lỡ… là hoa hậu.

Họ kỳ thị làn da cô, mũi cô, mồm cô, tóc cô, những câu giải đáp ngờ nghệch hay những ứng xử lóng nhóng của tuổi 19 -20 đầy bỡ ngỡ trước đủ loại sân khấu và loại người.

Là người nổi danh khác với đứa vô danh. Họ được đám đông yêu thích. Và bởi thế đám đông có quyền phê bình họ. Nhất là về dung nhan. Nhưng sự nổi danh của cô H’Hen Niê và những cô gái đẹp khác đã xuất hiện với chiếc vương miện trên đầu không nên là bởi vì để ta hạ nhục nhân phẩm của họ hay kỳ thị họ như 1 sinh vật khác chủng loài.

Tân Hoa hậu và các đối thủ khó khăn trong đêm chung cuộc.

Ta hoàn toàn có thể thất vọng nếu thấy bảng điểm họ học dốt. Ta cũng có thể không vui biết cô đã giải phẫu quá nhiều để đoạt giải. Ta cũng có thể cười nếu cô giải đáp ứng xử quá kỳ quặc và thiếu tri thức. Chuyện đó hoàn toàn dễ hiểu khi làm cho khán giả.

Nhưng chuyện ta kết tội 1 mĩ nhân là ngủ với ai đó để mua giải, hay chế giễu làn da của cô ấy chỉ là 1 cách chứng tỏ đầy ác ý với nhân phẩm của đàn bà. Màu da là 1 đặc tính bất chợt cô sinh ra được hưởng từ gia đình và dân tộc, 1 dị biệt gần như thường khiến cho cô xấu đẹp hơn ai, trong đêm diễn chung cuộc đó.

Một đàn bà dù đeo vương miện, cũng vẫn là đàn bà. Một nhà báo, dù trên mạng xã hội, vẫn là nhà báo.

Cái cách đàn ông cợt nhả màu da nâu của 1 cô gái Á Đông trên thực tế chỉ thể hiện ý kiến đầy kỳ thị, phân biệt nam nữ về đàn bà, coi đàn bà chỉ là công cụ tình dục da trắng mà thôi.

Theo Zing